25 Độ Âm - Cuốn tiểu thuyết của tác giả Thảo Trang nói về những khó khăn, nguy hiểm đáng sợ khi dấn thân vào con đường di cư và nhập cảnh trái phép. Giới thiệu sách 25 Độ Âm: 25 Độ Âm, tiểu thuyết mới nhất của tác giả Thảo Trang, được NXB Phụ Nữ phát hành, là một tác phẩm đầy ám ảnh và chân thực về hành trình vượt biên đầy hiểm nguy và bi kịch. Từ những câu chuyện về di cư và nhập cảnh trái phép - vấn nạn nhức nhối của nhân loại - Thảo Trang đã tái hiện lại một cách sống động và tàn khốc. Với bút lực mạnh mẽ và phong cách viết đậm chất điện ảnh, Thảo Trang đưa độc giả theo chân nhân vật Lam từ Nga tới Pháp và cuối cùng là Anh. Câu chuyện của Lam và những người bạn đồng hành như Đức Hà Nội, bà Loan, ông Sang, Phượng và Duy Anh không chỉ là hành trình vượt biên mà còn là hành trình sinh tử. Mỗi người trong số họ đều có những lý do, hoàn cảnh riêng để dấn thân vào con đường này, nhưng tất cả đều phải đối mặt với những nguy hiểm và thử thách không thể lường trước. Lam, nhân vật chính, là một cô gái có ước mơ, hoài bão và ý chí sống mạnh mẽ, nhưng cuộc đời lại buộc cô phải bước vào hành trình không biết trước kết cục. Cùng với những người bạn đồng hành, họ gặp gỡ những người đồng bào và cả những người không cùng màu da, sắc tộc. Mỗi bước đi trên hành trình, họ phải đối mặt với những khó khăn, nguy hiểm và cả cái chết luôn rình rập. Thảo Trang, với nền tảng là sinh viên chuyên ngành Xã hội học và hơn 4 năm nghiên cứu về vấn đề vượt biên, đã mang đến cho độc giả một cái nhìn sâu sắc và chân thực về con đường chết chóc này. Hơn 200 cuộc phỏng vấn và 23 kg tài liệu đã trở thành chất liệu quý giá cho tác phẩm. 25 Độ Âm không chỉ là một câu chuyện về những con người vượt biên mà còn là lời cảnh tỉnh đầy mạnh mẽ về những hiểm nguy và cái giá phải trả cho khát vọng đổi đời. Thảo Trang khéo léo đan cài những nút thắt, nút mở và hàng loạt tình tiết hư cấu khơi gợi sự tò mò, khiến độc giả như tham gia vào một trò chơi sinh tồn tàn khốc và đau đớn, nơi cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào. Thảo Trang không chỉ là một nhà văn mà còn là một nhà biên kịch tài năng. Cô đã có nhiều tác phẩm được xuất bản và chuyển thể thành phim, được đông đảo công chúng đón nhận và giới làm phim săn đón. Tiểu thuyết Tết ở làng Địa Ngục của cô đã tiêu thụ hàng chục nghìn bản và được chuyển thể thành phim với nhiều giải thưởng danh giá. Với 25 Độ Âm , Thảo Trang một lần nữa khẳng định tài năng và sự ảnh hưởng của mình trong làng văn học và điện ảnh. Đây là một tác phẩm không thể bỏ qua đối với những ai quan tâm đến thể loại tiểu thuyết và muốn hiểu sâu hơn về những góc khuất của hành trình vượt biên đầy bi kịch. Trích đoạn cuốn sách 25 Độ Âm: “Mỗi một cột mốc lại có những người dẫn đường khác nhau. Mắt xích ở khu vực này khi đã bàn giao người cho chân rết ở nơi khác là hết nhiệm vụ, đừng mong bọn họ sẽ quay lại giải quyết hay giúp đỡ bất cứ điều gì. Nhiều người gọi chúng là những kẻ “lái người”. Kể cả những người vượt biên có chết trước mặt thì những kẻ đó cũng phải rời đi ngay lập tức để tránh liên lụy. Nói một cách đơn giản hơn, người trong đường dây chỉ đưa chúng tôi đến các địa điểm trên cung đường như đã định. Còn việc chúng tôi có đến được hay không thì phải tùy thuộc vào ý trời.” “Cách trước mặt chúng tôi gần chục mét là mấy chiếc lều cắm trại màu xanh, đỏ. Tôi nuốt nước bọt để lấy tinh thần rồi bước tiếp. Khi vừa nhìn thấy những mảnh xác đầu tiên, tôi ngồi thụp xuống đất, chân tay bắt đầu run lẩy bẩy. Phải gọi đây là một vụ thảm sát mới đúng. Trên mặt đất toàn là máu, xác người vương vãi khắp nơi. Những nạn nhân đều bị giết trong tình trạng khỏa thân. Người nào người nấy đều bị chém bằng một nhát dao chí mạng.” “Ngày... tháng.... năm... Người ta vẫn nói, chuyến hành trình vượt biên mà tôi đang đi, đều phải dựa vào may mắn. Cách đây vài tháng, tôi cũng đã từng nghĩ như vậy. Phải tới giờ phút này, tôi mới hiểu rằng, cả quãng đường vốn là một ván bài phải đặt cược bằng tính mạng. Người chơi cùng với chúng tôi là tử thần. Ivan lẳng lặng cầm chiếc la bàn bước về phía trước. Hành trình của chúng tôi lại tiếp tục. Tôi ngoái lại nhìn một người đồng bào của chúng tôi nằm lại nơi đất khách quê người, mãi cho tới khi khuất hẳn. Không ai trong chúng tôi có thể tưởng tượng được rằng, con số thương vong trong đoàn vẫn chưa dừng lại ở đó.” “Những người đi vượt biên đều gọi con sông nằm giữa biên giới Ba Lan và Ukraine là cổng Địa Ngục. Sở dĩ có tên gọi như thế là bởi số lượng người bỏ mạng khi vượt qua sông này quá nhiều. Thậm chí, cả những người biết bơi cũng không thể toàn mạng. Chiều ngang của sông khoảng 60 mét, chiều dài thì đám lái người không ước lượng được. Cảnh vật hai bên bờ hoang vu, liên tục có tiếng chó nghiệp vụ sục sạo. Đây là cột mốc bắt buộc phải vượt qua nếu như muốn vào biên giới Ba Lan”. “Tôi vừa mong ngóng được nhìn thấy địa danh mà những người trong đường dây vẫn gọi là cổng Địa Ngục, vừa hồi hộp không dám đối diện với thử thách này. Ivan cảnh báo chúng tôi, đã từng có đoàn vì bị mắc kẹt trong khu rừng biên giới giữa Nga và Ukraina, mà khi đến sông thì trời đã lạnh. Nước sông lúc này bắt đầu đông lại thành những mảng nước đá trôi bập bềnh trên bề mặt. Đoàn người đó vẫn bắt buộc phải sang sông, nhưng rồi phân nửa trong số họ chết sạch. Nguyên nhân không phải là vì nước quá lạnh, mà bởi những mảng băng nhọn hoắt đâm xuyên vào người. Máu đỏ ối loang khắp một vùng nước mênh mang.” “Có hai con đường dành cho những người như chúng tôi. Một là chết. Hai cũng là chết, nhưng muộn hơn. Khi tôi thấm thía được điều này thì mọi thứ đã quá muộn. Nhiệt độ lúc này đã xuống dưới ngưỡng âm độ. Chúng tôi vượt biên không thành. Ngộ nhỡ chúng tôi không qua khỏi, xin hãy hỏa táng để tôi được về với đất mẹ Việt Nam. Tôi là người Việt Nam, tôi muốn được chôn dưới mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc mình!